Tóm Tắt Anime | Câu Chuyện Tình Yêu Với Chị Nữ Idol Giải Nghệ Xinh Đẹp Tầng Dưới (Remake)

Tóm Tắt Anime | Câu Chuyện Tình Yêu Với Chị Nữ Idol Giải Nghệ Xinh Đẹp Tầng Dưới (Remake)



Tóm Tắt Anime | Câu Chuyện Tình Yêu Với Chị Nữ Idol Giải Nghệ Xinh Đẹp Tầng Dưới (Remake)

Chàng trai này là viên quân đường, cậu vừa kết thúc kỳ nghỉ ngắn hạn và bây giờ đang trên đường để vào học lại. Bất ngờ cậu nhận được tin nhắn từ một người chị đã lâu ngày không gặp và hôm nay chị ấy muốn ghé sang chỗ cậu chời. Nắm bắt cơ hội, Quân Đường lập tức mời chị ấy đi ăn. Và ngay sau đó cậu đã tức tốc chạy về chung cư để chuẩn bị. Lúc này Quân Đường nhìn thấy một chị gái kỳ lạ đang đứng trước cổng. Mãi cho đến chiều khi cậu bắt đầu đi ăn thì vẫn thấy chị gái ấy đứng ở đó. Quân Đường cảm thấy chị gái này trông rất quen mắt. Chợt cậu nhớ đến người bạn tên Quốc Chu của mình và thế là cậu đã nhớ ra chị ấy là thành viên đã giải nghệ của nhóm nhạc nổi tiếng Dream Sweet và tên của cô là Lý Thi Nhã. Nghe xong, Thi Nhã lập tức lao tới dí bật lửa vào mặt Quân Đường khiến cậu có hơi giật mình. Quân Đường dọa sẽ báo cảnh sát, nhưng cô ấy không những không sợ mà còn cố tình thách thức cậu. Vì không muốn chuyện bé xé ra to nên Quân Đường đã vội xin lỗi rồi chạy đi vì còn có hẹnh. Đến nơi, Quân Đường phấn khích gọi tên chị Thù Nhi và cả hai đã lập tức bước vào quán ăn vì ngoài trời hiện tại đang rất lạnh. Lúc này cậu chúc mừng chị Thù Nhi vì đã quay lại học tập sau một thời gian nghỉ dài hạn. Thù Nhi cũng chúc mừng Quân Đường vì cậu đã thi đỗ vào Đại học Mẫn Tùng. Được biết, mục đích Quân Đường thi vào trường này chính là để được học cùng một trường với Thù Nhi. Ngoài việc đó thì cậu còn muốn nói cho Thủ Nhi biết về tình cảm bấy lâu nay của mình dành cho chị ấy. Sau khi dùng bữa xong, Quân Đường đã choàng chiếc khăn của mình cho Thù Nhi để cô có thể giữ ấm. Rồi sau đó cả hai đã tạm biệt nhau ra về. Khi đến cổng chung cư, Quân Đường vẫn thấy Thi Nhã đứng ở đó mặc dù đã hơn 11 gi đêm rồi. Lý do mà cô đứng đợi là vì muốn nói với Quân Đường rằng không được cho bất kỳ ai biết tôi đang ở đây. Nếu cậu dám nói ra thì tôi sẽ đánh vỡ đầu cậu, sau đó quay lưng bước vào trong rồi nằm ngất luôn giữa đường. Thế là Quân Đường phải đưa cô ấy tới bệnh viện trong khung giờ không thể nào mà đỡ được. Sáng hôm sau, Quân Đường còn đang say giấc thì đã bị tiếng bấm chuông inh ỏi làm phiền. Hóa ra người bên ngoài là Lý Thi Nhã. Cô vừa từ bệnh viện về nên đã tiện thể mua chút đồ ăn sáng và muốn mời cậu ăn cùng. Quân Đường lập tức từ chối và đóng sầm cửa lại. Cậu thầm nghĩ, tự nhiên khi không lại tỏ ra tốt bụng như vậy, chắc chắn là đang có ý đồ mờ ám gì đó. Lúc này quân đường vừa kết thúc tiết học, cậu lập tức nhắn tin rủ chị Thù Nhi gặp nhau nhưng chị ấy đã từ chối vì đang bận và cũng quên mang theo khan choằng nên chưa thể trả lại cho cậu. Thực sự thì Thù Nhi chỉ đang nói dối quân đường, cô còn trầm tư nhớ lại khoảnh khắc đầy ấm áp lúc cậu choàng khăn cho mình. Bên phía quân đường, cậu đang vô cùng u sầu vì hôm nay không được gặp chị Crat. Bất ngờ Thi Nhã lao ra bắt chuyện khiến cậu giật mình nhưng cậu vẫn bơ đẹp cô ấy. Kể từ hôm đó, ngày nào Thi Nhã cũng chờ để bắt chuyện với Quân Đường. Tần Xuất bắt chuyện nhiều đến mức làm anh hàng xóm nghĩ cô ấy là người yêu cũ của cậu. Đến cậu cũng không ngờ là chị ấy lại kiêng trì đến như vậy. Sáng hôm sau, Thi Nhã đã đến trường để tìm gặp quân đường, cảm thấy vô cùng bối rối, cậu đã vội kéo cô ấy ra một góc để nói chuyện. Tiếp đó cậu nói thẳng là mình đã có người trong lòng rồi nên không thể mở lòng với chị được. Nghe điều này khiến Thi Nhã bật cười vì mục đích cô làm vậy chỉ để kết bạn với cậu mà thôi. Quân Đường vẫn không hiểu cho lắm thì được Thi Nhã cho biết trước kia vì xảy ra một số chuyện nên cô đã quyết định rút khỏi giới giải trí. Từ sau vụ việc đó, cô cũng không còn muốn gặp ai nữa. Nhưng giờ đây, cô muốn thử thay đổi bản thân, một phần vì cả hai ở gần nhau và quân đường cũng từng giúp đỡ cô. Vậy nên đó là lý do mà Thi Nhã quyết định chọn quân đường để kết bạn. Nghe vậy nên cậu đã ngò ý trao đổi số điện thoại với Thi Nhã và cô rất vui vì điều này. Trên đường về, Thi Nhã rất được mọi người chú ý bởi ngoại hình xinh đẹp của mình. Rồi cô rủ quân đường cùng ăn tối nhưng cậu đã từ chối vì tối nay cậu phải tham gia tiệc khai giảng của trường và buổi tiệc sẽ được tổ chức cùng một khu với học viện của chị Thù Nhi. Tối đến Quân Đường đang vui vẻ tham gia bữa tiệc thì đột nhiên có một tên nào đó tới bắt chuyện và hỏi về Thi Nhã. Anh ta liên tục gặn hỏi nhưng cậu không có ý định nói ra. Anh ta còn muốn chuốc say cậu để dễ dàng khai thác thông tin. Và thế là quân Đường đã uống để cho anh ta biết thế nào mới là trình. Bất ngờ Thi Nhã gọi đến nên Quân Đường đã ra bên ngoài nghe máy. Thấy vậy, tên đó cũng mò ra theo để được nói chuyện với cô. Nghe có tiếng xung đột, Thi Nhã lập tức tìm đến chỗ quân đường cùng với chai bia trên tay. Ngay khi vừa nhìn thấy Thi Nhã, hắn lập tức lao tới bắt chuyện, nhưng cô cũng không kiêng nể gì mà thẳng thừng từ chối. Mặc dù đã nói rõ ràng là mày méo có cửa đâu, nhưng hắn vẫn không từ bỏ mà tiếp tục níu kéo. Nhìn thấy trên tay Thi Nhã đang cầm chai bia, sợ sẽ có chuyện không hay xảy ra nên Quân Đường đã vội lấy uống rồi khiêu khích cho tên kia uống cùng. Và ngay sau đó, cậu đã lập tức kéo tay Thi Nhã chạy đi đến nơi an toàn. Thi Nhã bật khóc vì bản thân mỗi lần ra ngoài là lại gây chuyện. Vậy mà Quân Đường cứ nghĩ chị ấy không muốn ra ngoài là vì có chứng ngại về mặt tâm lý. Thi Nhã tâm sự rằng sống một mình trên thế giới này thực sự rất khó khăn, nhưng cũng không thể cả đời cứ ở trong nhà cho đến chết được. Ít nhất cũng phải có cho mình một người bạn có thể sẵn sàng giang tay giúp đỡ lúc mình gặp khó khăn. Nghe vậy nên Quân Đường Hứa sẽ ra tay giúp Thi Nhã vào thời điểm then chốt vì cậu rất muốn được làm bạn với người giàu. Tiếp đó, Quân Đường thắc mắc tại sao Thi Nhã lại có thể tìm được đến đây thì cô cho biết mỗi năm khi tổ chức tiệc khai giảng, các chuyên ngành đều làm biểu ngữ để tên như thế này. Đi dạo được một lúc thì Quân Đường chợt nhớ ra rồi tức tốc chạy đi tìm Thù Nhi. Khi vừa đến nơi, Thù Nhi đã nhận ra và nói lớn danh tính của Thi Nhã khiến cô vô cùng tức giận mà quay lưng rời đi. Sau khi cùng nhau đi dạo thì quân đường phát hiện đã hơn 2:00 sáng. Giờ này cũng không còn xe buýt nên Thù Nhi định sẽ ngủ nhờ nhà bạn, nhưng gọi mãi mà không một ai nghe máy. Thấy vậy, Quân Đường đành phải đưa cô ấy về chung cư nhờ sự trợ giúp từ Thi Nhã. Thù Nhi muốn nhờ Thùy Nhã giả làm bạn để nói giúp với bố mẹ. Lúc đầu cô cũng không muốn giúp cho lắm, nhưng khi nghe Quân Đường hết lời khen nịnh mình nên cũng vui mà đồng ý. Sau đó cả ba đã ăn nhậu cùng nhau. Vì đã có men vào người nên hai cô gái bắt đầu xin lỗi nhau rồi còn ôm nhau quấn quýt khiến Quân Đường nhìn mà cạn ngôn luôn. Đột nhiên Thi Nhã muốn ra ngoài hóng gió, Quân Đường cũng vội vàng cầm áo đi theo vì sợ cô ấy sẽ bị lạnh và để lại một mình Thù Nhi trong phòng. Lúc này Quân Đường nói rằng chị Thù Nhi thực sự không cố ý làm vậy. Vì giải thích với cậu chuyện đó nên cô ấy đã bỏ lỡ chuyến xe cuối cùng rồi. Cậu cũng nói ra việc cả hai đã quen nhau từ trước khi lên đại học. Nghe xong, Thi Nhã rơi nước mắt khi nhớ lại mối quan hệ trước đây giữa mình với bạn bè. Thấy vậy nên Quân Đường đã ngò ý nắm tay rồi để cô tựa vào người mình và thầm nghĩ rằng mong việc này có thể an ủi Thi Nhã được phần nào. Nhưng khi nhìn thấy chị ấy như vậy, mình lại càng tò mò và muốn tìm hiểu chị ấy. Sáng hôm sau, Quân Đường đã liên tục gọi tên chị Huệ vì đêm qua đã uống hơi quá đà. Còn Thi Nhã do đêm qua đã khóc rất nhiều nên bây giờ mắt của cô vẫn còn sưng nhẹ. Thù Nhi cũng tranh thủ trời sớm mà bắt chuyến xe sớm nhất để về nhà. Nhìn thấy Thi Nhã bước lại tủ lấy đồ, nhưng nó khá cao nên quân đường đã tới lấy giúp. Nhân tiện cậu cũng hỏi về bao thuốc lá nhưng Thi Nhã không nói gì mà đem nó bỏ hết vào bồn vệ sinh. Thực sự cậu rất tò mò không biết bao thuốc đó là của ai. Quá khứ của cô ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng cậu không thể mở miệng hỏi trực tiếp được. Cậu định se mạng tìm kiếm thông tin thì bất ngờ Thi Nhã tới bắt chuyện. Thế rồi Quân Đường tức tốc chạy ra ngoài vứt rác và hét lớn rằng mình chẳng tò mò gì về quá khứ của chị ấy cả. Sau đó Thi Nhã mời quân đường tối nay cùng nhau ăn gà rán và cậu đã đồng ý. Thoáng chúc đã một tháng trôi qua, quân Đường đang đứng đợi Thi Nhã đến nhưng bất ngờ thầy. Người đi chung với cô ấy chính là Thù Nhi. Sau đó cả ba đã cùng nhau đi dạo ngắm hoa anh đảo quanh khuôn viên trường. Thi Nhã nhờ quân đường chụp ảnh cho mình. Cậu có thể thấy được Thi Nhã thực sự rất khác với những người cùng tuổi. Như thể cô ấy là người đến từ thế giới khác vậy, chưa từng có bất cứ một trải nghiệm gì. Mãi cho đến chiều, cả bọn cũng chia tay nhau và Tiễn Thù Nhi ra về. Lúc này Thi Nhã đã đưa cho Quân Đường xem bức ảnh mà cô chụp Thù Nhi. Nhìn biểu cảm của cậu, cô có thể thấy rõ rằng Quân Đường rất thích cô ấy. Cậu không ngờ là biểu cảm của mình lại lộ liễu đến như vậy. Nhưng cậu cũng biết rõ rằng chị ấy không hề có tình cảm với mình. Vì mỗi lần rủ chị ấy đi đâu đó thì đều bị từ chối, còn nếu có đồng ý thì phải có cả Thi Nhã đi cùng mới được. Nhưng cậu vẫn trân trọng và cất giấu những cảm xúc ấy trong tim mình. Sau một lúc ngồi nghỉ ngơi, bất ngờ Thi Nhã ngò ý nắm tay và cả hai đã nắm tay nhau cùng đi về. Nhưng vì mãi suy nghĩ lung tung mà Quân Đường đã bất cần đập mặt vào cây cột đèn bên đường khiến Thi Nhã trông thấy mà bật cười. Chiều hôm sau, Quân Đường vừa bước vào cổng thì bắt gặp anh Vân Trạch. Biết cậu vẫn còn đang độc thân nên anh đã ngò ý mời cậu cùng tham gia buổi hẹn hò giao lưu vào tối nay. Chuyện là bạn của anh đột nhiên mắc việc nên đang chống một lót. Quân Đường vẫn chưa hiểu gì thì ông anh đã coi như cậu đã đồng ý. Biết tối nay quân Đường sẽ đi hẹn hò nên Thi Nhã muốn giúp cậu tân trang nhan sắc một chút. Mục đích cô làm vậy là để xem quân Đường đẹp trai cỡ nào khi được ăn diện chỉnh tề. cơ mà không được đưa bạn gái về thật đâu đấy nhé. Nghe câu nói này, cậu thầm nghĩ không biết rốt cuộc Thi Nhã có tình cảm với mình thật không hay chỉ đang trêu đùa nữa. Thực sự chị ấy không quan tâm đến việc mình đi giao lưu hẹn hò à? Trong phòng karaoke lúc này mọi người đã tập trung đông đủ, tuy là người đến muộn nhưng mọi ánh mắt đều hướng về phía quân đường bởi vẻ ngoài ưa nhìn của cậu. Sau đó mọi người đã vui vẻ ăn uống ca hát cùng nhau. Hai bạn nữ kia còn nghịch ngộng lấy son tô môi cho quân đường. Nhìn màu son này làm cậu bất chợt nhớ đến Thi Nhã. Tiếp đó, Vân Trạch muốn phạt người đến muộn bằng một bài hát. Nghe vậy nên cô gái tóc cam kia đã chủ động đưa mic cho quân Đường. Trong lúc cậu đang thực hiện hình phạt. Cô ấy cảm thấy Quân Đường rất đúng gu của mình nên đã quyết định lần này sẽ thử chủ động một chút. Rồi cô giả vờ làm rơi chiếc bông tai và cố tình đặt nó ở chỗ quân đường có thể phát hiện được. Ở nhà lúc này Thi Nhã đang cảm thấy vô cùng nhàm chán khi phải ở nhà một mình. Trở lại phía bên này, Vân Trạch đã bày ra một trò chơi mới, đó là trò uống rượu dao bôi và trò chơi sẽ tăng dần mức tiếp xúc cơ thể tùy theo từng cấp độ. Khá ảo dịu khi hai cặp đôi kia đã dính hết các cấp độ bình thường, nhưng khi đến cấp độ khó nhất thì lại dính phải cặp của quân đường. Ở cấp độ này, một trong hai phải uống rượu trước, sau đó mớm cho đối phương bằng cách môi chạm mồi. Được biết, cô gái này tên là Thôi Nhược Nghê, năm nay 21 tuổi. Khoảng 1 tháng trước, cô vừa chia tay người bạn trai đã quen hơn một năm. Tuy trái tim đã nguội lạnh với chuyện tình cảm, nhưng cô vẫn ôm một chút hy vọng mà tham gia buổi tiệc này vì nghĩ rằng biết đâu sẽ gặp được một chàng trai mà mình có cảm tình. Không ngờ điều đó đã thực sự xảy đến. Khi hai đôi môi sắp sửa chạm vào nhau, bất ngờ cô ấy đã nuốt mất ngụm rượu trong mồm vì căng thẳng, nghe mọi người cứ liên thuyên suốt nên cô đã quyết tâm sẽ thử lại lần nữa. Nhưng lần này Quân Đường đã ngăn lại vì cậu chưa từng hôn ai bao giờ và cậu cũng không muốn mất nụ hôn đầu với một người mà mình chỉ mới quen biết. Nghe vậy nên anh Vân Trạch đã phạt cậu sang phòng bên hát tặng mọi người bên đó một bài. Sau khi bữa tiệc kết thúc, bốn người kia còn muốn đi tăng hai, nhưng Nhược Nghê có vẻ đã uống hơi nhiều nên muốn về ký túc xá nghỉ ngơi. Nghe xong, quân đường liền chủ động đưa cô ấy về. Trên đường đi, hai người đã chia sẻ với nhau về chuyện tình cảm của bản thân trong quá khứ. Đối với Quân Đường, những chuyện như tình cảm không phải cứ cho đi là sẽ được nhận lại. Bỗng Nhược Nghê khựng lại với gương mặt đựng buồn. Sợ cô ấy sẽ khóc nên Quân Đường đã vạch tóc ra xem. Nhưng khá may mắn là cô ấy vẫn ổn. Cảm giác khi chạm vào tóc của cô ấy làm quân đường lại nhớ đến Thi Nhã. Rồi cả hai tiếp tục đi về, cuối cùng cũng về đến nơi. Nhược Nghê bảo Quân Đường nhớ báo tin an toàn cho cô biết khi về nhà, nhưng trong tâm trí của cậu lúc này chỉ toàn là hình bóng của Thi Nhã. Thế rồi cậu đã tức tốc chạy về chung cư để gặp cô ấy. Trùng hợp là Thi Nhã cũng đang ngồi đợi cậu trở về. Sau đó cả hai đã ngồi trò chuyện cùng nhau. Đột nhiên Thi Nhã phát hiện trên môi quân đường có dính son môi. Cậu giải thích đây chỉ là mọi người đùa nhau rồi trang điểm cho cậu. Quân Đường còn kể về trò chơi uống rượu Daiao Bôi cho Thi Nhã nghe nhưng cậu đã giữ bí mật chuyện xít thì mất nụ hôn đầu với chị Nhược Nghề. Nhìn biểu cảm và cách nói chuyện của Thi Nhã, Quân Đường thấy rõ suy nghĩ của cả hai dường như đã có chút xung đột. Bất ngờ cô ấy nhẹ nhàng tiến tới hôn lên môi của cậu. Bản năng đàn ông trỗi dậy, Quân Đường ôm chặt lấy Thi Nhã và trao cho cô ấy một nụ hôn thật nồng choy. Vậy là Quân Đường đã chính thức mất nụ hôn đầu vào rạng sáng sau buổi hẹn hò nhóm. Nụ hôn đang trong lúc cao trào thì bỗng dưng bị ngưng lại vì ngọn lửa trên tay Thi Nhã đã làm bỏng tay Quân Đường. Nhưng cô chỉ nhắc cậu nhớ ngâm nước lạnh rồi một mạch đi thẳng vào nhà. Cảm xúc lúc này của Quân Đường thực sự rất rối bời. Cậu tự nhũ với bản thân chỉ cần ngủ một giấc thì ngày mai mọi chuyện sẽ qua thôi. Nhưng đến sáng hôm sau, Quân Đường không hề quên mà vẫn nhớ rõ mồn một chuyện đó trong đầu để bản thân không nghĩ đến nó nữa. Cậu quyết định đến thư viện học bài và khi ra trước cổng, cậu thắc mắc tại sao đột nhiên lại muốn cho thuê phòng nhỉ? Bảo đến đây để không nghĩ tới nhưng rốt cuộc vẫn không ngừng nhớ về nó. Nghĩ kỹ lại thì lúc đó cậu không hề để ý đến tâm trạng của cô ấy. Quân Đường cứ mãi suy nghĩ về chuyện đó mà vô thức viết tên của Thi Nhã lúc nào không hay. Sau khi tan học, Quân Đường lập tức về nhà và tới tìm Thi Nhã để chủ động làm lành với cô. Nghe vậy nên Thi Nhã đã vui vẻ mời cậu vào nhà. Bất ngờ cô nhắc về nụ hôn tối qua làm quân đường xốc ngang. Cậu nghĩ bản thân thể hiện quá kém nhưng với Thi Nhã nó rất tuyệt vời. Rồi cô nghĩ đến chuyện sau này lỡ có ai hỏi cậu về nụ hôn đầu thì không biết lúc đó Quân Đường sẽ trả lời như thế nào đây nhỉ? Sau khi bình tĩnh trở lại, cả hai đã ngồi nói chuyện với nhau. Quân Đường thắc mắc về tấm bảng cho thuê phòng gián trước cổng thì Thi Nhã cho biết, vì bạn bè của tôi chỉ mới có cậu và Thù Nhi nên tôi muốn làm quen thêm nhiều bạn mới. Nghe xong, quân đường đề xuất sau khi kết thúc kỳ thi, cả ba sẽ cùng nhau đi ăn bánh Bạch Tuộc và Thi Nhã đã đồng ý. Đột nhiên Thi Nhã muốn nắm tay rồi còn tựa đầu vào vai khiến Quân Đường cảm thấy hơi hồi hộp và cả hai cứ thế tận hưởng giây phút yên bình bên nhau. Khoảng thời gian sau đó, Quân Đường thường xuyên bị sao nhãng khi cứ liên tục nghĩ đến chuyện nụ hôn. Lúc này cậu đang ngồi đợi Thù Nhi Thi xong để rủ chị ấy cuối tuần cùng đi ăn bánh bạch tuộc với Thi Nhã và chị đã vui vẻ đồng ý. Vừa hai Thù Nhi đang định đến thư viện nên đã rủ quân đường đi cùng cho vui. Cả hai đang đứng xếp hàng thì bất ngờ có một đàn anh đi tới bắt chuyện với Thủ Nhi. Nhìn cái cách anh ta chọc ghẹo cô ấy làm quân đường cảm thấy rất khó chịu. Rồi Thù Nhi còn dù anh ta lát cùng đi ăn, thực sự không muốn đi ăn riêng với mình đến vậy à? Cậu liền lấy lý do có việc đột xuất rồi rời đi trong sự khó chịu. Nếu nghĩ lại thì cậu đã nắm tay, đã mập mờ, thậm chí là hôn một người mà cậu chỉ mới quen biết chưa được bao lâu và cậu cũng chưa từng kể những chuyện đó với chị ấy. Thực sự thì tâm trạng lúc này của quân đường đang vô cùng rối bời. Nhược Nghê đang ngủ gật ở thư viện thì bất ngờ quyển sách rơi xuống làm cô giật mình tỉnh giấc. Suốt một tuần qua, cô luôn ngày ngày thức đêm ở thư viện. Không thể cứ thế này mãi được. Những Nghê quyết tâm phải thay đổi bản thân, phải bắt đầu một cuộc sống mới và để bắt đầu cho việc đó, cô sẽ thuê một căn nhà trọ ở bên ngoài trường. Quay lại thời gian hai năm trước, lúc này Quân Đường và Thù Nhi vẫn còn đang học cấp ba. Cậu thắc mắc về lý do Thù Nhi nghỉ học vào dạo trước thì cô đáp, “Vì gặp chút chuyện phải rời khỏi nhà nên không thể đi học được. Vì thế mà điểm chuyên cần không đủ nên đành phải nghỉ học. Vừa về đến nhà, ba của Thù Nhi đã kéo cô lại và mắng cho một trận tới tấp. bị quân đường chứng kiến cảnh tượng này khiến cô vô cùng xấu hổ. Cô ném mạnh cặp sách vào người ông bố và kéo quân đường chạy đi. Trở lại hiện tại, cậu nhận ra chị Thù Nhi trước giờ vẫn vậy không hề thay đổi mà người thay đổi chính là cậu. Cậu đã từng hy vọng chị ấy có thể chấp nhận lời tỏ tình của mình. Lúc này Thù Nhi bước vào và rủ quân đường cùng cô lên sân thượng của thư viện. Cô cho biết rằng không có nhiều người biết trên này có thể mở cửa và nơi đây cũng chính là nơi mà cô thích nhất. Rồi cô bắt đầu chỉ cho Quân Đường biết tên của những tòa nhà nổi tiếng trong thành phố, có thể cảm nhận được không khí ở đây rất thoải mái. Ánh đèn và bầu trời cũng rất đẹp khiến cho người ta rất dễ rung động mà nói ra những lời không nên nói. Đó cũng chính là lý do mà Thù Nhi không muốn lên đây cùng với Quân Đường vào thời điểm này. Nghe điều này khiến cậu vô cùng thắc mắc, nhưng cô ấy không nói gì mà cứ thế rời đi. Thực ra trong thâm tâm của Thù Nhi, cô rất thích Quân Đường. Lúc thấy cậu ghen tuông, cô thực sự rất vui, nhiều lúc cũng muốn buông bỏ tất cả mà tỏ tình với cậu, nhưng hoàn cảnh hiện tại không cho phép cô làm điều ấy. Quân Đường lúc này với vô vàn dấu chấm hỏi trong đầu không biết chuyện gì đang diễn ra, lúc đi lên rõ ràng vẫn rất bình thường mà bây giờ lại như vậy, méo hiểu kiểu gì luôn. Vì biết quân đường vừa thi xong nên Thi Nhã muốn rủ cậu đi chơi, nhưng lúc này cậu chỉ muốn ngủ mà thôi. Dù cô có kéo chân hay thậm chí là hất chăn đi nữa, cậu cũng không muốn rời khỏi giường. Đột nhiên nghe có tiếng bấm chuông nên Thi Nhã đã xuống mở cửa. Hóa ra đó là người muốn thuê phòng đã tới hôm trước. Thi Nhã gọi quân đường xuống phụ khuân đồ nên cậu cũng xuống làm quen bạn mới và bất ngờ hơn người đó lại chính là Thôi Nhược Nghê. Trở lại khoảng thời gian trước đó, Nhược Nghê đang rất u sầu vì không tìm được căn phòng trọ nào ưng ý, bất ngờ thấy được tấm bảng Thi Nhã dán trước cổng nên quyết định thử hỏi xem sao. Nghe có tiếng bấm chuông, Thi Nhã đã ra mở cổng và Nhược Nghê vô cùng trầm trồ với nhan sắc xinh đẹp của cô. Sau đó, Thi Nhã đã dẫn Nhược Nghê vào xem phòng trước. Cô cũng nói ra việc bạn thuê phòng trên là con trai nên mong Nhược Nghê không ngại việc bạn ấy hay ra vào phòng này. Đang cảm thấy khá bất tiện thì Nhược Nghê phát hiện ra món đồ mình muốn mua vào năm ngoái nhưng đã hết hàng. Nhìn cô ấy thích thú mấy món đồ được tài trợ của mình nên Thi Nhã đã nói tặng cho Nhược Nghê vài món khiến cô vô cùng bất ngờ. Trở lại hiện tại, Nhược Nghê không ngờ bạn nam tầng trên lại là quân đường. Thi Nhã nhắc cậu phải hòa đồng với cô ấy. Có như vậy thì sau này cậu có vào phòng chị cũng không phải e dè gì nữa. Nghe xong cậu liền ngỏ ý giúp Nhược Nghê bê đồ nhưng cô ấy lại tỏ thái độ bất cần với cậu. Nghĩ lại thì nguyên nhân là do Quân Đường đã quên trả lời tin nhắn của cô ấy khi về đến nhà. Cậu cũng lo lắng Thi Nhã sẽ hỏi chuyện về buổi hẹn hò giao lưu hôm đó nên đã tức tốc phụ bê đồ để mau chóng làm hỏa. Nhưng khi hỏi chỗ để đồ thì cậu lại nói sai tên khiến Nhược Nghê vốn đã giận giờ lại càng giận thêm. Cậu thầm nghĩ rồi xong ăn mức cho đời ấm no. Sau khi đã dọn dẹp đồ xong, hai cô gái đang bàn tính xem tối nay sẽ ăn gì. Nghe vậy nên Quân Đường đã nhanh trí đề xuất tiệm ăn Long Long gần trường đại học, sẵn tiện Nhâm Nhi một chút vitamin cay cay. Tuy đồng ý nhưng Nhược Nghê cũng đang có ý định trả đũa quân đường một phen. Tối đến hai cô gái thì uống rượu trái cây. Còn riêng quân đường thì hai chai rượu trắng và đặc biệt là phải uống hết một ly đầy. Dù có hơi bất ổn nhưng cậu đành phải chấp nhận vì mục tiêu làm lành với Nhược Nghê. Một lúc sau, Quân Đường đã có những bước đi loạng choạng. Nhìn cảnh tượng này khiến Thi Nhã có chút khó chịu nên đã xin phép ra ngoài hóng gió. Có vẻ tâm trạng của cô không được tốt khi thấy hai người họ cười nói vui vẻ với nhau. Tiếp đó, cả hai đã bước ra ngoài vì quân đường không thể uống thêm được nữa. Vô tình nghe được cuộc trò chuyện của họ, Thi Nhã biết được cả hai đã quen nhau từ sau buổi hẹn hò giao lưu. Rồi Quân Đường xin lỗi vì hôm đó đã quên trả lời tin nhắn của Nhược Nghê. Thực sự thì cậu vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện đã xảy ra vào tối hôm đó. Tuy người mà Quân Đường đang nhắc đến là Thi Nhã, nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó, Nhược Nghê lại nghĩ người đó là mình. Trong cơn say, cậu thừa nhận có lẽ mình thực sự đã thích, nhưng chưa kịp nói hết câu thì cậu đã ngã tựa vào người Nhược Nghê. Thấy vậy, Thi Nhã liền bước ra giẫm vào chân quân đường vì muốn cậu phải tự mình đi về. Về đến phòng, Thi Nhã ngồi ngắm nhìn quân đường rồi nhẹ nhàng tiến tới nằm bên cạnh cậu. Cô nói rằng, “Hay là mình yêu nhau thật đi. Quân Đường cảm thấy điều đó thật điên rồ vì chị là Lý Thi Nhã đó, sao có thể như vậy được? Rồi cậu hỏi chị có thích em không thì cô đáp rất thích. Mặt mũi ưa nhìn, dáng vóc cũng khá đẹp, lại còn có gu ăn mặc. Tuy cô ấy đã thừa nhận thích cậu nhưng trong suy nghĩ của quân đường lúc này, cậu chỉ thắc mắc tại sao lúc đó Thủ Nhi lại dẫn mình lên sân thượng. Thực sự cậu rất muốn biết lý do như nghĩ mãi mà không nghĩ ra được gì. Còn với Thi Nhã, cảm giác khi được nằm bên cạnh quân đường thực sự rất ấm áp, thoải mái và đáng tin cậy. Cô tự hỏi mình rằng liệu bản thân bỏ phí tài năng để tìm kiếm một người bạn trai bình thường thì có bị người ta coi thường không nhỉ? Sáng hôm sau, nằm ngắm nhìn Thi Nhã còn đang say giấc, cậu thầm nghĩ rằng thực sự thì mình không hiểu chị ấy một chút nào cả. Rồi Quân Đường nhẹ nhàng thức dậy trước, nghe tiếng cậu mở cửa nên cô cũng tỉnh giấc và bảo rằng chỉ là ngủ chung thôi chứ đâu có làm gì nên cô muốn cả hai cùng nhau ra ngoài. Bất ngờ Thi Nhã quay lại sờ vào râu của quân đường thì đúng lúc Nhược Nghê cũng vừa bước ra ngoài nên đã chứng kiến tất cả. Cô nghĩ hai người đã có gì đó vào đêm qua, nhưng Thi Nhã không phủ nhận việc đêm qua cả hai đã ngủ chung với nhau. Nghe xong, Quân Đường vì ngại quá mà cầm túi rác chạy vút ra ngoài. Lúc này, Quân Đường đang se tìm kiếm về quá khứ của Thi Nhã. Trên những bài viết của các trang mạng có thể thấy được Thi Nhã từng có rất nhiều drama điển hình như bỏ đi trong lúc đang ghi hình, chửi bới, lăng mạng người khác trên mạng xã hội, phá hoại đồ đạc của phóng viên. Đọc những bài viết này, cậu thắc mắc tại sao chị ấy lại làm như vậy nhỉ? Vì tò mò nên quân đường đã gọi hỏi quốc chủ, nhưng còn chưa kịp hỏi thì đã bị cậu ta chửi cho một tăng vì cái tội mách lẻo. Cậu ta ăn vụng cá hồi phi lê, không hỏi được gì nên quân đường tiếp tục đọc các bài báo có liên quan. Chợt cậu nghĩ lại và thấy hành động của mình bây giờ trông chẳng khác gì mấy kẻ biến thái nên cậu đã thôi không tìm hiểu nữa. Lúc này Quốc Chu đã tới chỗ của quân đường, tuy còn đang rất giận nhưng cậu vẫn phải tới vì mẹ đã bắt cậu phải mang đồ ăn tới cho quân đường. Nghe bên ngoài có tiếng đàn ông gọi nên quân đường đã chết cam xem thì thấy được đó là quốc chủ. Nếu để cậu ta biết Thi Nhã đang ở đây thì sẽ rắc rối lắm nên cậu đã vội chạy ra ngoài xem tình hình thế nào. Vừa nhận đồ ăn xong, Quân Đường nhanh chóng đóng cửa rồi vào nhà. Nhìn phản ứng của thằng bạn khiến Quốc Chu vô cùng cay cú khi phải tốn công ngồi tàu điện gần hai tiếng để đến đây. Nhưng đến một lời mời vào nhà chơi cũng không có. Bất ngờ nghe có tiếng con gái bên trong, Quốc Chu nhanh chóng bật tường đột nhập vào để xem đó là ai. Nhưng khi nhìn thấy bóng lưng Thi Nhã, cậu đã vô thức làm rơi chiếc điện thoại đang cầm trên tay, rồi sau đó tự ý xông vào nhà và xin chụp ảnh cùng với cô. Quốc Chu mở cửa nhặt lại điện thoại thì liền bị Thi Nhã sút vào mông và bảo biến khỏi đây. Kể từ hôm đó, ngày nào Quốc Chu cũng tới tìm quân đường. Mặc dù nhận lại chỉ là những câu nói đuổi về, nhưng cậu ta vẫn rất kiên trì. Đúng lúc nhà vừa nhập về một lô cá ừ tươi nên Quốc Chu đã tức tốc mang sang cho quân đường. nhưng cậu đã từ chối và bảo Thi Nhã không muốn gặp cậu đâu. Nghe vậy nên Quốc Chu đành lủi thủi đi về thì đúng lúc Thi Nhã ra ngoài nên cậu đã ngò ý tặng cho cô ấy. Nhưng Thi Nhã đã thẳng tay ném nó xuống đất khiến cơn giận của Quốc Chu đạt tới đỉnh điểm. Nghe bên dưới có tiếng mắng chửi nên Quân Đường vội đi xuống can ngăn và thế là cả hai đã cãi nhau một trận. Quân Đường đe dọa sẽ báo cảnh sát vì tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp nên cậu ta cũng thôi và bảo sẽ chấm dứt từ đây với quân đường sau đó nhảy rào đi về. Nhìn sang Thi Nhã lúc này, dường như cô đang cảm thấy sợ hãi vì những lời to tiếng của quốc chủ. Thấy vậy nên Quân Đường đã để Thi Nhã tựa vào vai mình nhằm trấn an tinh thần cho cô. Một lúc sau, khi tâm trạng đã ổn định trở lại, Thi Nhã hỏi Quân Đường sẽ làm gì trong lễ hội văn hóa thì cậu đáp, “Em đã có hẹn với chị Thù Nhi giúp câu lạc bộ dọn sạp hàng rồi.” Nghe xong, Thi Nhã bảo rằng, “Hay là cậu hãy tìm một cái cớ rồi nhờ người khác làm thay đi, bởi vì hôm đó cô muốn đi hẹn hò với cậu.” Nghe điều này khiến Quân Đường cảm thấy vô cùng bất ngờ. Bên phía Thủ Nhi, lúc này cô đang nhắn tin nhắc nhở Quân Đường nhớ mặc thêm áo khoác khi đến lễ hội văn hóa vì hôm đó thời tiết sẽ rất lạnh. Trở lại khoảng thời gian trước khi Thi Nhã Ngò ý hẹn hò với Quân Đường, cậu đã kể lại cho Thủ Nhi nghe chuyện Quốc Chu đã phát cuồng như thế nào khi gặp được idol của mình. Thực sự lúc đó cậu ấy rất phiền phức, ngày nào cũng mò tới chầu trực trước cổng nhà người ta. Còn về chuyện Thi Nhã rút khỏi làng giải trí khiến cả hai cũng rất tò mò, nhưng tự mày mò tìm hiểu như vậy cũng không hay, nên Thù Nhi đã khuyên quân đường đừng hỏi về chuyện của Thi Nhã nữa. Bất ngờ Thù Nhi bị trượt chân suýt thì ngã cầu thang, may mà có quân đường nhanh tay ôm lại chứ không chỗ này chắc thành hiện trường của một vụ tai nạn nghiêm trọng rồi. Vì Thù Nhi vừa dính phải một pha thoát tim nên Quân Đường bảo cứ để em nhặt sách lại cho. Rồi Thù Nhi hỏi quân Đường vào hôm lễ hội văn hóa có thể đi tuần tra cùng chị không, vì chị cũng nằm trong ban tổ chức. Nghe xong, Quân Đường lập tức đồng ý, nhưng cũng thắc mắc rằng tại sao chị ấy lại muốn đi với mình nhỉ? Chẳng phải trước giờ luôn cố ý tránh mặt mình sao? Thoáng chúc đã đến ngày khai mạc lễ hội văn hóa, mọi người đều đang tấp nập hò reo quảng cáo cho mặt hàng của mình. Thế nhưng mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Thi Nhã khi cô xuất hiện. Thấy vậy, Quân Đường nhanh tay đội nón, cởi áo khoác của mình đưa cho cô vì sợ sự nổi bật này sẽ khiến mọi người nhận ra thân phận trước đây của cô. Sau đó, cả hai đã cùng nhau tận hưởng hết mình ngày đầu tiên của lễ hội văn hóa. Họ vui vẻ ăn uống, chơi các trò chơi, chụp ảnh cùng bạn bè và kết thúc bằng trò chơi dàn nhún cực vui. Sau đó, Thi Nhã đã vào trong thay đồ, còn Quân Đường đứng đợi bên ngoài thì tình cờ bắt gặp Nhược Nghê đang làm việc ở đây. Cả hai chào cô ấy một tiếng rồi Thi Nhã nắm tay quân đường rời đi. Hôm nay Quân Đường thực sự cảm thấy rất vùi, cảm thấy có chút gì đó hơn người. Tuy trước giờ cậu đều không dám đối diện với tình cảm của mình và luôn tránh né ánh mắt của Thi Nhã bởi cậu vẫn còn hy vọng ở chị Thù Nhi. Trong lòng Quân Đường còn có một cảm giác tội lỗi rất khó tả khiến cậu không biết phải làm thế nào cho đúng. Nhưng có lẽ đã đến lúc cậu không thể tiếp tục lừa rối bản thân được nữa. Vì sợ Thi Nhã chỉ đang trêu đùa tình cảm của mình nên cậu đã hỏi thẳng rằng chị có thích em không thì cô đáp, “Thích chứ, thích đến mức có thể hôn luôn mà.” Lúc này Thù Nhi đang phụ giúp câu lạc bộ khuân đồ thì vô tình thấy được quân Đường và Thi Nhã đang đứng gần đó. Cô nhớ lại hôm qua khi nhắn tin, Quân Đường nói sẽ không đến được ngày đầu tiên, vì Thi Nhã nói muốn cùng trải nghiệm không khí của lễ hội văn hóa. Nhìn nét mặt của Thủ Nhi lúc này thực sự có chút suy tư trong lòng, nghe phía bên kia có tiếng nhạc do câu lạc bộ nhảy trình diễn nên Thi Nhã muốn được qua đó xem. Nghe vậy nên Quân Đường cũng chiều theo mà đưa cô ấy tới đó. Lúc này chị MC đã ra tiếp quản sân khấu. Để tăng thêm phần hấp dẫn cho chương trình, chị ấy muốn mời năm bạn khán giả bất kỳ lên sân khấu biểu diễn tài năng của mình. Phần thưởng sẽ là một phiếu mua hàng trị giá 300 tệ. Các bạn muốn hát, muốn nhảy hay thậm chí là tỏ tình đều được. Bất ngờ Thi Nhã từ tiến về phía sân khấu khiến Quân Đường vô cùng lo lắng, nhưng cậu không thể ngăn cô ấy lại được. Rồi Thi Nhã bước lên sân khấu giới thiệu bản thân. Nghe xong, mọi người lập tức nhận ra cô là Lý Thi Nhã của Dream Sweet và bắt đầu cổ vũ hò hét rất nhiệt tình. Chị MC hỏi Thi Nhã sẽ biểu diễn gì nhưng cô không trả lời mà chỉ im lặng đứng đó khiến không khí trở nên vô cùng gượng gạo. Bất ngờ Thù Nhi bước lên sân khấu. Cô giới thiệu mình là bạn của Thi Nhã và mục đích cô lên đây vì thấy Thi Nhã đang có vẻ căng thẳng. Rồi chị MC hỏi Thù Nhi định tỏ tình hay làm gì thì cô đáp, “Đúng là cô có thích một người nhưng chuyện đó nên nói khi chỉ có riêng hai người sẽ tốt hơn.” Nghe điều này khiến Quân Đường vô cùng tò mỏ không biết người đó rốt cuộc là ai. Ngay sau đó, Thù Nhi xin phép được biểu diễn tiết mục hát của mình cho mọi người cùng nghe. Ngay khi vừa cất giọng lên, Thù Nhi đã khiến tất cả như chết lặng vì chất giọng của cô thực sự có hơi ố rè, nhưng ngay sau đó mọi người lại vui vẻ cổ vũ rất nhiệt tình. Còn Thi Nhã thì lặng lẽ bước xuống sân khấu với tâm trạng rất không ổn mà tựa đầu vào vai Quân Đường. Lúc này tuy Thù Nhi đang hát trên sân khấu nhưng ánh mắt của cậu chỉ hướng về Thi Nhã, cậu không thể không thừa nhận rằng bản thân đang có sự thay đổi. Vậy nên ngay thời điểm này, Quân Đường quyết định không chạy trốn cảm xúc của mình nữa. Hôm sau, nghe Nhược Nghê nói, cả ngày hôm nay Thi Nhã không ra ngoài khiến cậu rất lo lắng. Ngay thời khắc cậu định quay về phòng thì bất ngờ bị cô ấy kéo vào trong. Thi Nhã muốn cậu ở lại với cô một lát. Nhịp tim lúc này của Quân Đường đang đập rất nhanh và mạnh, mạnh đến mức bên ngoài cũng có thể nghe rõ tiếng thình thịch. Dường như cảm xúc của Quân Đường đã hiện rõ mồn một rằng cậu thực sự đã thích Thi Nhã mất rồi. Ngay sau đó, Quân Đường đã tiến tới hôn Thi Nhã thật lâu cho đến khi cô ấy ngồi xuống giường. Cậu thầm nghĩ lần này phải quyết tâm xác định rõ mối quan hệ này. Nhưng khi nhìn vào Thi Nhã, ánh mắt của cô trở nên vô hồn khiến cảm xúc đang cao trào của cậu bỗng trở nên ngưng đọng trong phút chốc. Sau một lúc rơi vào im lặng, cả hai đã hỏi nhau về những chuyện vặc vãnh thường ngày. Sau đó, Quân Đường Bảo Thi Nhã đừng để tâm đến chuyện hôm qua, vì lúc đó mọi người đều tập trung hết về phía chị Thù Nhi rồi, không nhắc thì thôi chứ nhắc đến lại làm Thi Nhã tức giận. Rõ ràng cô đâu có cần cô ấy lên giúp. Nghe vậy nên cậu mới hỏi tại sao lúc đó lại không hát mà cứ đứng ngây ra đó làm gì. Rốt cuộc chị đang bất mãn chuyện gì vậy? Nghe có tiếng ồn bên trong nên Nhược Nghê đã tới gõ cửa hỏi thăm. Thấy vậy nên Quân Đường cũng xin lỗi mà bước ra ngoài với vẻ mặt khó chịu. Sáng hôm sau, Thi Nhã đã đứng đợi quân đường để chủ động xin lỗi cậu về chuyện hôm qua. Nhưng Quân Đường còn phải đến trường nên đã mặc kệ mà đi ngay lập tức. Tối đến, Quân Đường đang phụ Thù Nhi phát quả cho mọi người. Bất ngờ Thi Nhã nhắn tin bảo Thù Nhi tối nay sang chỗ cô ấy ngủ, nhưng tiếc là hôm nay không được vì Thù Nhi bắt buộc phải về nhà. Sau đó cả hai đã cùng nhau đi dạo một lát. Có vẻ từ sau buổi biểu diễn kia, Thù Nhi đã trở nên nổi tiếng và được mọi người đặt cho biệt danh Sơn Ca Mẫn Tùng. Lúc này Quân Đường hỏi về người mà Thù Nhi bảo thích hôm qua, nhưng có vẻ cô không nghe thấy. Sự sao nhãn của cô khiến bản thân suýt thì bị xe khách đụng trúng, nhưng may mắn đã có quân đường nhanh tay kéo lại. Hôm nay cũng là ngày cuối của lễ hội văn hóa nên mọi người định đi liên hoan, nhưng cả quân Đường và Thù Nhi đều không tham gia mà quyết định về nhà. Vừa bước vào cổng, quân Đường đoán chắc Thi Nhã sẽ ngồi đợi và đúng là như vậy. Cô muốn cậu cùng ngồi đây một lát, nhưng quân Đường đã từ chối vì cậu còn có bài tập phải làm. Cậu cố ý tránh né hành động nắm tay của Thi Nhã, cũng như muốn tránh mặt cô ấy. Rồi Thi Nhã bất ngờ hỏi thẳng lý do thì cậu đáp rằng, “Em không muốn bản thân mình cứ tự ảo tưởng nữa. Thực sự thì em đã phải lòng chị, nhưng em không muốn tình cảm của mình bị trêu đùa như vậy. Vốn dĩ chúng ta là bạn bè, nên từ nay về sau chỉ nên làm những gì mà bạn bè nên làm thôi.” Nghe xong, Thi Nhã lập tức ôm trầm lấy quân Đường và bảo, “Để chị xem cậu sẽ tránh được tới bao giờ.” Sáng hôm sau, Quân Đường vô cùng bất ngờ với sự có mặt của chị Thù Nhi ở đây, lại còn ngồi ăn lẩu cùng nhau nữa chứ. Thấy vậy, cậu nhanh chóng vào rửa mặt rồi ra ngồi ăn cùng hai người họ. Thực ra mục đích mà Thi Nhã gọi Thù Nhi đến là để tâm sự về chuyện tình yêu với cậu trai mà cô đang mập mờ. Nhưng đột nhiên cậu ấy lại cố ý tránh mặt cô. Nghe vậy, Quân Đường chỉ đáp, “Chị lắm cho thật.” Kể từ đêm hôm ấy, Quân Đường quyết tâm dựng hàng rào bảo vệ, giữ khoảng cách với Thi Nhã, nhưng cô ấy vẫn liên tục tiến tới bắt chuyện với cậu, còn ngỏ ý hẹn hò nữa. Nhưng tất cả đều bị Quân Đường lấy lý do bận học để từ chối. Tiếp đó, Thi Nhã vẫn kiên trì như vậy, nhưng lần này hàng rào khoảng cách mà cậu quyết tâm dựng lên có vẻ như sắp bị sụp đổ rồi. Vừa tan học ra ngoài, Quân Đường đã nghe tiếng mọi người xôn xao nói về Lý Thi Nhã. Hóa ra cô ấy đang đứng đợi để rủ quân đường cùng uống vài ly. Bất ngờ ông anh lần trước hay làm phiền cũng nghe được và đang tức tốc lao tới chỗ Thi Nhã. Thế là Quân Đường đã nhanh chân kéo cô chạy đi cùng với mình. Sau khi đã cắt đuôi được tên kia, cậu đã hỏi lý do tại sao lại đến đây thì cô đáp, “Vì chị muốn được ở bên cậu. Câu nói này đã khiến chiếc hàng rào ngăn cách mà cậu khó khăn lắm mới dựng lên được, cuối cùng đã bị sụp đổ hoàn toàn. Vì Thi Nhã nói muốn uống vài ly nên Quân Đường đã bảo cô về nhà trước, còn cậu sẽ đi mua chút đồ mang về.” Lúc này có một tên biến thái nào đó đã lén chụp ảnh Thi Nhã rồi nở một nụ cười trông vô cùng đê tiện. Trên đường về, Thi Nhã đã cảm nhận được như có ai đó đang theo dõi mình. Khi Quân Đường về tới thì cậu đã thấy được tên đó, nhưng hắn đã nhanh chân tẩu thoát. Ngay sau đó, Thi Nhã đã ra hỏi quân đường về mặt mũi của tên đó, nhưng cậu không thấy và cô cũng giấu không nói ra chuyện mình đang bị theo dõi. Khoảng một tuần sau, lúc này Nhược Nghê đang buồn giàu nghĩ về quân đường thì bất ngờ cậu đã xuất hiện phía sau kéo ba lô của cô lên. Cũng đã một tuần, Quân Đường không gặp mặt Thi Nhã nên cậu đã hỏi Nhược Nghê về tình hình của cô ấy thì được biết Thi Nhã vẫn ổn nhưng cô ấy cứ ở trong phòng suốt không ra ngoài. Nghe Quân Đường cứ nhắc về Thi Nhã suốt khiến Nhược Nghê cảm thấy có chút khó chịu. Rõ ràng tối hôm đó đã nói thích mình vậy mà bây giờ lại luôn miệng nhắc về người khác. Rồi cô tự nhủ sẽ không động lòng trước một ai nữa thì bất ngờ kẻ theo dõi biến thái lại chạy trốn. Quân Đường nhanh tay ôm Nhược Nghê lại vì sợ cô sẽ bị hắn đụng trúng và khuôn mặt của cô lúc này đỏ không khác gì trái cà chua. Ngay sau đó, Thi Nhã cũng bước ra và bật cười một cách khó hiểu. Mấy ngày sau đó, thời tiết ngày nào cũng rất là xấu. Cả tâm trạng của Thi Nhã và Nhược Nghê cũng vậy. Thế là Quân Đường đã nảy ra ý tưởng mở tiệc BBQ ngoài trời và rủ hai cô gái cùng tham gia. Không trần trừ, cả ba bắt đầu bày trí và chuẩn bị nguyên liệu. Nhưng Thi Nhã cảm thấy chỉ có ba người thì có hơi chán. Nghe vậy nên quân đường đã gọi thêm Thù Nhi và Quốc Chu tới nhập tiệc. Cậu còn mời cả anh Vân Trạch phòng bên cùng tham gia cho đông vui và sau đó buổi tiệc chính thức được bắt đầu. Lúc này mọi người đang vui vẻ ăn uống cùng nhau. Quốc Chu và Vân Trạch thì tranh nhau giành đồ ăn. Còn Nhược Nghê thì phát hiện hãng lạp xưởng đã thay đổi người đại diện trên bao bì. Thù Nhi cũng có biết người này. Anh ta dạo gần đây rất nổi tiếng và được nhận rất nhiều lời mời quảng cáo. Nghe điều này khiến Nhược Nghê cảm thấy được làm người nổi tiếng đúng là thích thật. Rồi Thi Nhã hỏi mọi người nghĩ thế nào về cuộc sống của người nổi tiếng. Phần đa mọi người sẽ nghĩ là sẽ luôn được xinh đẹp, thân hình hoàn hảo, được các nhãn hàng tài trợ, có nhiều tiền và có thể sống một cuộc sống tự do thoải mái. Nghe xong, Thi Nhã đưa ra vài ví dụ như lúc nào cũng nghe thấy tiếng tách tách của máy ảnh vang bên tai, bị Giang Cư Mận tùy tiện bôi nhọ, còn bị theo dõi chụp ảnh lén. Nói chung làm người nổi tiếng thì sẽ không bao giờ có được sự riêng từ. Đột nhiên Quân Đường phát hiện có người đang chụp ảnh lén. Quốc Chu nhanh tay giật lấy chiếc máy ảnh, còn Quân Đường thì tức tốc đuổi theo để xem xem bộ mặt thực sự của hắn trông như thế nào. Nhân cơ hội hắn ta bị vấp ngã, Quân Đường đã nhanh tay tóm lấy hắn ta, nhưng cậu cũng đã bị thương ở chán. Sau khi lôi hắn về, Thù Nhi đã cẩn thận băng bó vết thương cho quân đường, sau đó cả bọn bắt đầu nghĩ cách xử lý thằng khứa biến thái này. Tiếp đó, hắn khai bản thân mình chỉ là một người chụp ảnh nghiệp dư. Thù Nhi nhận ra hắn cũng là sinh viên của trường Mẫn Tùng. Vân Trạch đề xuất báo cảnh sát thì Thi Nhã đã ngăn lại. Vì cho dù có báo cảnh sát thì họ cũng chẳng giải quyết được gì nên cách tốt nhất là đập nó một trận cho nó nhớ đời. Cái loại này mà cứ thế thả đi thì nó chỉ càng vênh váo thêm mà thôi. Nghe xong Quốc Chu định ra tay luôn thì quân đường đã vội ngăn lại, cảm thấy quá bức xúc nên Thi Nhã đã đi vào trong. Bất ngờ Thù Nhi tiến tới lấy chai rượu đập mạnh vào tường. Những mảnh vụn bay ra đã vô tình làm xước mặt tên đó. Và nét mặt của cô bây giờ trông vô cùng tức giận. Tuy làm căng như vậy nhưng Thù Nhi chỉ đe dọa hắn và bảo rằng làm người thì phải có lương tâm một chút và còn phải biết giữ mồm giữ miệng. Đột nhiên Vân Trạch mồ hôi đầm đìa, kéo quân đường qua một bên nói nhỏ. Anh vừa se mạng xem thì phát hiện hành vi hiện tại của cả bọn là đang tụ tập đánh người. Cả hai thầm nghĩ, với tình hình này mà tên kia báo cảnh sát thì toang cả đám. Trở lại quá khứ khi Thi Nhã vẫn chưa rời khỏi làng giải trí, công việc của cô là ca hát và nhảy múa, nhưng bọn họ luôn tìm đủ mọi cách để soi mói đời tư của cô. Điều đó đã khiến Thi Nhã vô cùng áp lực và bức bối đến mức phải tìm tới thuốc lá để giải khuây. Lúc này Thi Nhã đang ngồi khóc trong phòng thì quân đường gõ cửa xin phép vào. Cậu đưa ra thẻ nhớ, thẻ sinh viên và cả giấy đảm bảo có điểm chỉ của hắn cho Thi Nhã. Cậu cũng cho biết là hiện tại anh Vân Trạch cùng với Quốc Chu đang tới nhà tên đó để xóa sạch dữ liệu trong máy tính của hắn. Và toàn bộ chứng cứ đều đang nằm ở đây, nên muốn xử lý thế nào là tùy Thi Nhã quyết định. Rồi sau đó quân Đường đã gợi ý hàng loạt các cách xử lý khác nhau, nhưng Thi Nhã chỉ ôm trầm lấy cậu từ phía sau và bảo muốn được hôn môi. Quân Đường lập tức từ chối vì cậu cảm thấy rất ngại. Hôm sau, Thi Nhã quyết định không báo cảnh sát, cũng không báo với nhà trường. Vì toàn bộ thông tin cá nhân của hắn đều đang bị thi nhã nắm giữ nên cô thể sẽ luôn để mắt tới hắn. Để sau này dù hắn có làm công việc gì thì cô cũng sẽ tìm đủ mọi cách để phá hoại cho hắn biết hậu quả của việc xen vào đời tư của người khác là như thế nào. Đến trường, Quân Đường đã tâm sự với Vân Trạch về chuyện của Thi Nhã thì anh bảo rằng tuy chỉ mới 21 tuổi nhưng cô ấy đã trải qua quá nhiều biến cố trong cuộc sống. Những ngày sau đó, Quân Đường cảm thấy rằng ở Thi Nhã đang dần có sự thay đổi. Dường như chị ấy đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Tuy đôi lúc vẫn khiến người khác không hiểu được nhưng nó đang theo chiều hướng tích cực. Sau ba ngày ba đêm miệt mài ôn tập thì hôm nay quân đường đã hoàn thành xong môn thi cuối cùng. Cậu mệt mỏi nằm trên sofa thì Thi Nhã đã rủ cùng ra ngoài đi đâu đó. Nghe xong Quân Đường liền đồng ý và bảo, “Đi đâu cũng được, miễn là được đi cùng chị thì em đều đi hết.” Vừa dứt lời, Thi Nhã liền im lặng với hai má ửng đỏ, không biết đang nghĩ gì trong đầu nữa, bất ngờ nghe tiếng bấm chuông và người đang đứng bên ngoài là Thù Nhi cùng với chiếc vali trên tay. Không biết vì lý do gì mà Thù Nhi đã xin Thi Nhã cho mình ở lại đây khoảng một hai tháng. Quân Đường nhớ lúc trước chị ấy cũng từng rời khỏi nhà và còn bỏ học. Nhưng cũng đã đến giờ Quân Đường phải đi tham gia tiệc liên hoan cuối kỳ nên cậu xin phép đi trước. Mặc dù rất tò mò chuyện mà Thù Nhi đang gặp phải nhưng cậu sẽ không hỏi vì nếu chị ấy muốn nói thì lúc trước đã nói cho cậu nghe rồi. Tối đến Quân Đường đang lang thang thì nhìn thấy trai rượu vỡ khiến cậu bất chợt nhớ đến Thi Nhã. Nhưng đã dặn lòng chỉ coi nhau là bạn nên cậu cũng không nghĩ tới nữa, một mình bước đi trong vô thức. Cậu không biết mình đang lạc ở nơi nào thì bất ngờ gặp được Nhược Nghê đang ngồi uống rượu một mình ở đây. Từ lúc quen biết đến giờ, đây là lần đầu quân Đường nhìn thấy Nhược Nghê buộc tóc. Nhưng ông thần này lại vì nó giống như đuôi của con chó mình từng nuôi mới đau chứ. Nghe xong, Nhược Nghê cũng không nói gì mà bảo rằng, “Chẳng phải cậu đã có người mình thích rồi sao? Sao lại đến nơi này?” Thấy Quân Đường im lặng nên cô nói tiếp, “Ai cũng nhìn ra là Thi Nhã đang có ý với cậu, nhưng Quân Đường không nghĩ điều đó là thật.” Nhìn phản ứng của cậu, Nhược Nghê thầm nghĩ, chắc gì bây giờ cậu ấy còn thích cô ấy, có lẽ mình vẫn còn cơ hội. Tiếp đó, Quân Đường bảo rằng chị có cảm thấy cuộc gặp gỡ này như được Thiên Thần tình yêu sắp đặt sẵn không, như muốn tác hợp hai người lại với nhau vậy. Nghe những lời này khiến Nhược Nghê như có thêm hy vọng, nhưng thực ra cái cậu đang nói là cặp đôi gần đó khiến Nhược Nghê cụt hướng ngang, nhưng sau đó lại bật cười và nhận ra trước giờ bản thân đã tự nghĩ quá nhiều. Với cả cô cũng chưa từng đấu tranh hay nỗ lực nên như vậy cũng là lẽ đương nhiên. Rồi Nhược Nghê xõa tóc trở lại và rủ quân đường cùng ra bờ sông đi dạo với mình. Cô thầm nghĩ bây giờ mình cũng phải nỗ lực thôi. Nhìn hành động thân mật này, cậu không thể hiểu nổi mấy cô gái bên cạnh mình đang suy nghĩ gì trong đầu nữa. Sáng hôm sau, Thi Nhã đã đứng đợi sẵn trước cổng để gặn hỏi. Tới sáng mới chịu mò về. Lại chỉ có hai người. Nghe vậy nên Quân Đường bối rối vội giải thích. Nhưng Thi Nhã biết cả đêm qua Quân Đường không ngủ nên muốn cậu đi ngủ trước. Lát nữa cô sẽ nhắn tin cho cậu sau. Quân Đường vô cùng bất ngờ với biểu cảm thản nhiên này của Thi Nhã. Khi về đến phòng, cô ấy đã nhắn tin hẹn cậu 4 giờ chiều nay gặp mặt. Chợp mắt một giấc thì đã đến 3:30 chiều. Thi Nhã Bảo muốn ăn nhẹ gì đó và cả hai đã đến một quán cà phê. Lúc này Quân Đường mới giải thích chuyện đã xảy ra tối qua. Lúc đó Nhược Nghê vì không cẩn thận nên đã bị trẹo chân. Thế là cậu phải đưa cô ấy vào bệnh viện. Chờ tới khi khám xong thì đã quá muộn nên chẳng thể gọi xe được. Thế là cả hai đành phải nghỉ tạm ở hành lang bệnh viện, chờ tới sáng mới gọi xe về. Nghe xong, Thi Nhã chỉ đáp, “Cô ấy không sao là tốt rồi.” Ngồi mãi cho đến tối thì cả hai cũng bước ra ngoài. Cảm giác lúc này của Quân Đường như kiểu hai đứa đang đi hẹn hò vậy. Đột nhiên Thi Nhã rủ cậu đi làm vài ly, nhưng Quân Đường thấy tửu lượng của Thi Nhã không được tốt nên bảo đi về nhà thì hơn. Nghe xong, Thi Nhã liền giả vờ mình đang bị chặc chân và cần có cồn để giúp giảm đau. Tuy lý do nghe rất xàm nách, nhưng nhìn biểu cảm này, Quân Đường sao có thể chống lại được nên cậu đã đồng ý cùng cô ấy đi. Thực sự Thi Nhã cảm thấy rượu rất khó uống, nhưng cô lại muốn được ngồi uống cùng Quân Đường. Sau khi uống được vài ly, Thi Nhã muốn nắm tay nhưng Quân Đường lại cố ý tránh nhé. Vì cái kịch bản uống rượu xong là nắm tay, sau đó sẽ hôn đã quá quen với cậu rồi, lần này chắc chắn sẽ không dính bẫy nữa. Rồi Thi Nhã cũng nói ra lý do cô bảo Quân Đường đến đây uống rượu là để hỏi một việc. Chuyện là ngày mai Thi Nhã có hẹn với một người bạn quen biết hồi còn làm ca sĩ, nhưng cô không biết có nên đi hay không. Quân Đường lập tức bảo tất nhiên là phải đi rồi. Thi Nhã liền đáp, “Nếu là con trai cũng đi sao?” Nghe điều này khiến Quân Đường khựng lại một nhịp, sau đó xin phép đi vệ sinh để rửa mặt lại cho tỉnh táo. Nhưng khi quay lại thì cậu đã chứng kiến cảnh tượng hàng loạt các anh trai tới xin làm quen với Thi Nhã. Trong thâm tâm cậu thầm nghĩ, lẽ nào bọn họ không hề cảm thấy cả hai là người yêu của nhau sao? Để đánh dấu chủ quyền, cậu lập tức tiến tới mắng vào bản mặt của mấy tên không biết tự lượng sức mình kia. Đã vậy, tên kia còn chê quân đường là ăn mặc kỳ lạ khiến Thi Nhã nghe mà cười không nhặt được mồm. Vì tối hôm qua đã uống khá nhiều nên sáng nay Thi Nhã đã bị chị Huệ hành cho một trận bán sống bán chết. Nhưng vì hôm nay là ngày hẹnh gặp mặt nên cô vẫn phải đi mặc dù cơ thể đang rất mệt. Quân Đường tò mò hỏi người đó là ai thì Thi Nhã cho biết đó là chị Hạ Nghiên và cô ấy cũng chính là trưởng nhóm của Dream Sweet. Trở lại quá khứ khi mà nhóm chỉ mới vừa được thành lập và ra mắt công chúng, thành viên của nhóm lúc này cũng chỉ có mỗi Hạ Nghiên và Thi Nhã. Sau đó cả hai đã đứng bên bờ sông ngắm nhìn thành phố Hoa Lệ trước mắt và ước mơ một ngày nào đó sẽ được sống trong một tòa nhà nào đó ở trung tâm thành phố. Bất ngờ sau đó, cả hai đã được mọi người xung quanh chú ý bởi khí chất nổi bật cùng ngoại hình xinh đẹp của mình. Một trong số đó đã nhận ra cả hai là Dream Sweet là nhóm nhạc mới vừa ra mắt hôm nay. Cũng từ đây, tên tuổi của nhóm bắt đầu đi lên như diều gặp gió và Thi Nhã cũng là người nổi bật nhất trong nhóm. Nhưng cô chưa bao giờ cảm thấy vui với điều ấy. Lũ phóng viên luôn tìm đủ mọi cách để soi mói đời tư của cô. Chụp những bức ảnh với góc nhìn nhạy cảm để tung lên mạng. Thi Nhã đã từng khiếu nại với công ty nhưng họ không hề có ý muốn giải quyết. Sau bao nhiêu lần cố gắng chịu đựng, cuối cùng Thi Nhã đã quyết định từ bỏ công việc và rời xa khỏi giới giải trí. Dù cho Hạ Nghiên có cố gắng khuyên bảo thì cô vẫn quyết định rời đi. Trở lại hiện tại, Thi Nhã không biết nên đối mặt thế nào với chị ấy. Thực ra mục đích Hạ Nghiên đến đây là để xem cuộc sống hiện tại của Thi Nhã thế nào. Sau đó Thi Nhã đã nói về những dự định sắp tới của mình. Cô quyết định sẽ đi học lại vào nửa cuối năm nay. Nghe xong, Hạ Nghiên cũng rời đi vì còn có việc. Trước khi đi, cô bảo rằng em cứ sống một cuộc sống mà em mong muốn, cứ thoải mái tận hưởng những gì mà mình đã lựa chọn. Lúc này ngoài trời đang mưa rất lớn nhưng Thi Nhã quyết định bỏ lại chiếc ô của mình ở quán mà cứ thế lội mưa đi về. Dường như cô đã gỡ bỏ được nút thắt trong lòng bấy lâu nay. Giờ đây cô có thể thoải mái tận hưởng và sống một cuộc sống mình mong muốn. Vừa về đến cổng thì đúng lúc Quân Đường cũng đi ra ngoài. Nhìn bộ dạng ướt sủng này của Thi Nhã khiến cậu nghĩ cuộc trò chuyện của hai chị em không được thuận lợi. Ngay sau đó Quân Đường đã mất cảnh giác mà để Thi Nhã nắm được tay mình. Rồi cả hai định trao nhau một nụ hôn nồng cháy thì đúng lúc Nhược Nghê vừa bước ra ngoài nên Thi Nhã đã vội đẩy quân đường ra xa. May mắn là Nhược Nghê chưa nhìn thấy gì. Quân Đường vội vào trong và thầm nghĩ, sao lần này Thi Nhã trông rất khác với những lần trước, lẽ nào đã thực sự nghiêm túc với mình rồi sao? Bất ngờ có tiếng rung phát ra từ điện thoại khiến cậu giật mình. Hóa ra là tin nhắn của bố báo tin ngày mai là sinh nhật mẹ nên nhắc để cậu về. Hôm sau, cả nhà Quân Đường đã cùng nhau đi ăn đồ nướng để chúc mừng sinh nhật mẹ cậu. Sau đó, mẹ Quân Đường đã nói tín chỉ của cậu trông vẫn vậy, lúc trước khi đi học còn nói sẽ đi làm gia sư rồi cố gắng lấy học bổng các kiểu. Nghe xong, Quân Đường chỉ biết nói thịt ngon để đánh trống làng cho qua chuyện. Tiếp đó là cô em gái. Cô bé hỏi Quân Đường đã có bạn gái chưa? Nhắc tới việc này, bố mẹ cũng hỏi tình hình giữa cậu với Thủ Nhi thế nào rồi, đã tỏ tình hay chưa? Nghe điều này khiến Quân Đường rơi vào trầm tư mà quên cả việc mình đang nướng thịt. Về đến nhà, cậu bước vào căn phòng quen thuộc của mình thì bất ngờ tiếng chuông điện thoại vang lên. Đó là cuộc gọi từ Thi Nhã. Lý do cô gọi cho Quân Đường là vì nhớ và muốn được nghe giọng nói của cậu. Rồi sau đó Thi Nhã đã nói cho cậu biết hàng loạt chuyện mình muốn làm. Và có lẽ điều đặc biệt nhất là chuyện yêu đương và cách mà cô muốn được tỏ tình. Tốt nhất là có hoa một bó hoa hồng thật lớn. Tuy có hơi xến sẩm nhưng cô vẫn muốn có nến hình trái tim. Nghe những lời này, Quân Đường thầm nghĩ, dù là kẻ ngốc thì cũng nghe ra được Thi Nhã thích mình và chị ấy đang đợi lời tỏ tình của mình. Tối hôm đó, vì có chuyện vui trong lòng nên Quân Đường đã rủ mọi người cùng uống vài ly và cả bọn lại mở tiệc ăn uống vô cùng vui vẻ. Được một lúc thì cũng hết rượu nên cậu đã xung phong đi mua thêm. Đúng lúc Thi Nhã cũng có thứ cần mua nên cả hai đã đi chung với nhau. Khi sắp về tới nhà, Thi Nhã bảo từ hãy vào vì hai đứa vẫn đang ăn dở que kem. Thế rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến. Hai người lại tình tứ trao nhau nụ hôn ngọt ngào và cảnh tượng ấy vô tình đã bị Thù Nhi ra ngoài vứt giác thấy được. Sáng hôm sau, Nhược Nghê vô cùng bực bội vì bãi chiến trường tối qua là mọi người cùng uống nhưng sao chỉ bắt mỗi họ dọn. Thế là cô đã lên trên tầng lôi đầu quân đường xuống dọn cùng. Lúc này Thù Nhi đã hỏi Thi Nhã về việc hai người đã chính thức bên nhau, nhưng cô cũng cho biết rằng cả hai vẫn chưa chính thức. Quân Đường bước xuống với tâm trạng bức bối và không hiểu nét mặt dượng chân lúc đó của chị Thù Nhi rốt cuộc là có ý gì. Hôm sau, ngay lúc quân đường vừa hết tiết học, Thù Nhi đã nhắn tin bảo cậu ra ngoài gặp nhau một chút, thấy vậy nên cậu cũng quyết tâm sẽ nói ra hết tất cả những gì mình muốn nói. Lúc này Thù Nhi đã nói ra dự định sắp tới cô sẽ nghỉ học để đi làm kiếm tiền. Điều này có hơi đột ngột nên Quân Đường khá bất ngờ. Cậu hỏi lý do thì được cô cho biết, một phần vì gia đình và một phần cũng vì chị thích cậu. Cô cũng nói ra việc mình đã thích quân đường từ lúc còn chưa lên đại học, nhưng vì có một người cha với tính cách vô cùng cổ hủ và xàm lon nên cô không dám tiến thêm. và cô cũng không biết làm thế nào để có thể gần cậu hơn nữa. Vốn cô định sau khi tốt nghiệp đại học và có đủ năng lực dọn ra ngoài thì mới hẹn hò đàng hoàng với người mình thích. Sau đó, Thù Nhi đã rủ quân đường ngày mai cùng đi xem phim với mình. Nghe những lời đó khiến cậu vô cùng bất ngờ nhưng cũng đồng ý việc cùng đi xem phim. Hôm sau, như đã hẹn, cả hai đang ngồi vào ghế. Thù Nhi cố tình để tay nhằm ra hiệu cho quân Đường nắm, nhưng cậu không có ý muốn đáp lại tín hiệu đó và cậu tự nhủ phải tìm cơ hội nói rõ ràng chuyện này. Sau khi xem phim xong, cả hai đã cùng nhau chơi gáp thú, cùng nhau đi hát karaoke, rồi cùng nhau đi ăn uống. Thực sự với quân đường, nếu là vài tháng trước thì việc được hẹn hò thế này với chị Thù Nhi là điều cậu nghĩ sẽ không bao giờ thành hiện thực. Sau một ngày đi chơi vui vẻ thì cũng đã đến lúc phải nói lời tạm biệt. Thù Nhi cho biết là thời gian này cô sẽ ở bên nhà bạn. Cô cũng xin lỗi quân đường vì bấy lâu nay đã cố tình giả vờ không biết cậu có tình cảm với mình. Rồi cô hẹn thứ sáu tuần sau cùng đi ngắm pháo hoa, sau đó quay lưng đi về. Nghe những lời chị ấy nói, cậu cảm thấy như thể có một cái gai đang đâm vào tim mình khiến máu cứ tuôn ra không ngừng. Trên đường về, Quân Đường không ngừng suy nghĩ về những lời chị Thù Nhi nói và cậu không biết nên làm thế nào mới là đúng. Ngay khi vừa mở cổng thì bắt gặp Thi Nhã đang ngồi khóc khiến Quân Đường vô cùng hoang mang. Tới hỏi lý do thì biết được cô ấy vừa ăn mì cay không cẩn thận nên bị sặc. Sau đó nhìn tâm trạng của quân đường, Thi Nhã đoán hôm nay cả hai đã đi hẹn hò và Thù Nhi đã tỏ tình với cậu. Quân Đường không ngờ là khả năng đoán sự việc của Thi Nhã lại đỉnh cao tới vậy. Rồi cậu thắc mắc, lẽ nào Thi Nhã không quan tâm đến việc chị ấy tỏ tình với mình sao? Thực sự thì Thi Nhã cũng có để tâm, nhưng cô vẫn chân thành khuyên quân đường đừng có vì mấy cái ôm hôn mà mất bình tĩnh. Cậu phải suy nghĩ thật kỹ rồi hãy đưa ra quyết định có biết chưa? Thoáng chúc đã đến ngày diễn ra sự kiện pháo hoa, Thù Nhi đang đứng đợi quân đường đến và ngay sau đó cậu đã xuất hiện. Điều này khiến Thủ Nhi như có thêm hy vọng, nhưng cậu bảo mình không đến đây một mình. Người đến đây cùng cậu chính là mẹ của Thù Nhi. Nghe điều này khiến Thù Nhi vô cùng bức xúc mà mắng Quân Đường thật quá đáng. Chuyện là vào mấy ngày trước lúc Thù Nhi đang dọn đồ thì Thi Nhã nhận được cuộc gọi từ chị gái của cô ấy. Trong cuộc hội thoại, chị ấy đã nhờ Thi Nhã chuyển lời tới Thù Nhi rằng mẹ đã nhập viện. Bác sĩ nói bà không còn sống được bao lâu nữa. Nhưng Thi Nhã không ngờ đó chỉ là những lời bốc phét của chị ấy. Lúc đó vì quá hoảng sợ nên Thi Nhã đã kể ra hết những chuyện gần đây của Thủ Nhi cho chị ấy nghe. Cũng vì thế mà hôm nay từ buổi hẹn hò biến thành buổi gặp mặt phụ huynh mịa luôn. Sau đó Thủ Nhi đã tiến vào nói chuyện với mẹ. Quan sát một lúc thì Quân Đường thấy có vẻ mọi chuyện đã ổn nên cậu cũng rời đi. Tối đến Quân Đường đang ngồi chiu chiu Nhâm Nhi lon bia thì bất ngờ Thù Nhi mở cổng bước vào. Thấy vậy nên Quân Đường đã hỏi kết quả của cuộc trò chuyện thì cô đáp cũng khá ổn. Nhưng Thù Nhi vẫn cảm thấy Quân Đường thực sự rất quá đáng khi đã làm như vậy. Nghe xong cậu xin được tạ tội bằng cách chống đẩy 100 cái. Tiếp đó Thù Nhi từ từ tiến lại gần chạm vào tay quân đường. Cậu vội rút tay lại và nói rằng, “Em đã có người mình thích rồi.” Nghe xong, Thù Nhi không nói gì mà rủ quân đường cùng đi ngắm phá hoa. Lúc này, trong tâm trí quân đường, cậu nhớ về những ký ức đẹp lúc cả hai luôn ngày ngày quấn quýt bên nhau. Cậu không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này, nhưng khoảng thời gian đó đối với cậu thực sự rất đẹp. Sau đó, cả hai đã quay lại sân thượng hôm trước để có thể nhìn thấy rõ pháo hòa. Nhưng rồi Thù Nhi bật khóc vì quân đường đã thay đổi. Tại sao cậu lại thích người khác? Nghe những lời này khiến Quân Đường cũng khóc theo và xin lỗi vì cậu cũng chỉ vừa mới hiểu được trái tim mình. Và hai chị em cứ thế ôm nhau khóc khiến mọi người xung quanh nhìn mà không hiểu chuyện mô tê gì đang xảy ra. Vậy là mối tình đầu của Quân Đường đã triệt để chấm dứt từ đây. Sau khi giải quyết xong chuyện với chị Thù Nhi, lúc này Quân Đường cảm thấy rất nhớ thi nhã và muốn được gặp cô ấy nên đã tức tốc chạy về nhà. Đúng lúc này, mọi người cũng vừa về tới. Sau đó Quân Đường đã nhìn thẳng về hướng Thi Nhã mà nói, “Em thích chị mặc kệ Viên Trạch và Nhược Nghê vẫn còn đang đứng ở đó.” Nghe được câu nói này khiến Thi Nhã rất vui và cô cũng đáp lại cậu bằng một cái hôn và bảo rằng chị cũng thích cậu. Sáng hôm sau, Quân Đường đã phụ giúp Thù Nhi bê đồ ra xe và cô bảo rằng sắp tới chị sẽ không liên lạc với cậu nữa và hai người phải thật hạnh phúc nhé. Tiếp đó, Thi Nhã cũng ra tiễn Thù Nhi và cô đã hỏi Thi Nhã một câu trước khi đi rằng cậu có thích cậu ấy không. Thi Nhã liền đáp, “Tôi rất thích cậu ấy. Xe đã lăn bánh, giờ đây tất cả sẽ phải tự nỗ lực phấn đấu cho cuộc sống và lựa chọn của mình.” Ngay sau đó, Thi Nhã đã thì thầm gì đó vào tai quân đường, khiến cậu đỏ mặt mà tức tốc chạy đi mua hoa. Và lần này sẽ là lời tỏ tình thật chỉnh chu mà quân Đường dành cho Thi Nhã.

Tên Anime:
◉ Cô Gái Tầng Dưới
◉ The Girl Downstairs
#tomtatanime #reviewanime #moshasenpai
——————————————————————————————————————————————
✯ Hãy Like và Subscribe để đón xem những bộ Anime hay nhé các tình yêu
✯ Cảm ơn mọi người đã xem video của Mosha
——————————————————————————————————————————————
☞ Mosha Senpai không sở hữu tất cả các tư liệu trong Video, mà tuân thủ luật bản quyền và sử dụng hợp lý luật Fair-Use (⁦https://www.youtube.com/yt/copyright/⁩)
☞ Mọi vấn đề vi phạm chính sách, luật bản quyền hay nguyên tắt cộng đồng, xin hãy liên hệ: moshasenpai@gmail.com
——————————————————————————————————————————————
✧ All Music, Pictures, Videos and Sounds That Appear In This Video Are Owned By Their Respective Owners
✧ Copyright Disclaimer, Under Section 107 of the Copyright Act 1976, allowance is made for ‘fair use’ for purposes such as criticism, comment, news reporting, teaching, scholarship, and research. Fair use is a use permitted by copyright statute that might otherwise be infringing. Non-profit, educational or personal use tips the balance in favor of fair use

Add a comment

コメントを残す